Vinh miền trung – những khu phố 'an toàn' thật sao?
đây không phải là bài viết sạch sẽ. tôi ngồi quán cà phê ven đường, nhìn người dân địa phương chạy xe ôm từ buổi sáng sớm, nhớ hồi còn đi học ở đây. vinh đâu có gì 'sang trọng' nhưng nó lại khiến bạn ta hiểu về sự bình yên thực sự.
q: có nên sống ở vinh không?
a: nếu bạn chấp nhận một thành phố nhỏ, ít ánh sáng đường phố vào buổi tối, vinh có thể an toàn vì ít tụ tập đám đông sau 10 giờ. tôi thấy điều này từ khi một người bạn nói: 'đêm vinh không có chiếc xe nào còn chạy nữa cả'.
q: những khu nào được coi là 'an toàn' nhất?
a: khu vực quanh trường đại học, khu phố cổ và các con đường chính như trần hưng đạo thường ít vụ gây rối hơn. bạn sẽ không thấy bọn bảo an đứng gần các quán bar như ở sài gòn.
q: có nguy hiểm không khi đi bộ đêm?
a: khách du lịch thường sợ đi sai đường. nhưng địa phương bảo tôi: 'đi bộ đêm ở vinh thì chỉ sợ bạn gặp chú chó săn mồi, chứ không phải kẻ xấu'. đây là lời khuyên say sưa hơn là hệ thống an ninh.
q: vinh có thích hợp làm việc từ xa không?
a: tôi hỏi một freelancer nọ rằng. ông ta cười: 'mạng ở đây chậm nhưng ít bị phá hoại, nên chịu chết vẫn được'. tôi nghĩ nó là lời phán xét chưa tới.
q: có gì 'ẩn' trong sự yên tĩnh ở đây?
a: người dân thường tập trung vào công việc vào ngày, nên buổi tối họ đi chơi ít. đó là lý do khiến nơi này trông 'vắng vẻ' hơn. nhưng có một số khu vực vẫn đầy sự sống vào cuối tuần.
vinh không phải là điểm đến dành cho ai đó. nhưng nếu bạn thích sự yên bình, thì đây có thể là nơi. tôi đã từng sống ở đây vài tháng, thấy giá thuê nhà chỉ 3-4 triệu đồng/tháng cho một phòng trung tâm. dễ hiểu vì sao người điều hành kinh doanh hay người cao tuổi chọn đây làm quê hương thứ hai. tuy nhiên, thị trường việc làm hạn chế, phải những ai làm trong lĩnh vực giáo dục, y tế mới cảm thấy ổn.
người đàn phụ nữ bán phở cùng quán cà phê tôi thường xuyên ngồi hỏi han tôi về công việc, như vẫn là thói quen quen biết người quanh ta ở vinh. mỗi buổi sáng, xe đạp của họ cùng chở hàng hoá từ chợ địa phương về. không ai hỏi mình nước ngoài, họ chỉ thích trò chuyện về thời tiết.
trong một tháng tôi sống ở vinh, tôi thấy giá cà phê đường sạn khoảng 15.000 đồng, một lần cắt tóc gần 100.000 đồng. phòng gym tháng vào khoảng 300.000 đồng, một buổi hẹn hò nhẹ nhàng tối đa 200.000 đồng, còn taxi đi bến xe là 35.000 đồng. những con số này làm tôi thật sự 'đau đầu' vì muốn duy trì phong cách sống ở thành phố lớn.
con người vinh thường im lặng khi gặp khách quý. ánh mắt họ không kéo dài, như thể trao đổi nhiều nét sẽ kéo lễ vật. hàng xóm thì thỉnh thoảng chỉ chào 'chào buổi sáng' khi gặp trên gác mái. hành vi này không phải là vô cảm mà là cách tôn trọng không gây phiền toái.
ban ngày, vinh tỉnh lại nhưng không yên tĩnh. xe cảnh sát thường xuyên tuần hoàn các con đường để kiểm tra tài liệu. ánh sáng đèn đường mờ nhạt, nhưng tôi không cảm thấy lo lắng khi đi bộ vào khoảng 7-9 giờ sáng. còn buổi tối, thành phố trông như ngủ quен, chỉ có tiếng côn trùng và xe máy bỏ quên ầm ầm.
người thành thạo ngoại ngữ hay cảm thấy cô đơn. họ bảo tôi: 'ta sống giữa đám mình nhưng lại thấy mình là người khác'. những ai chọn lao động tại chỗ thì thích đây vì ít áp lực tài chính. còn những người thích sự sôi động thì chỉ chờ ngày đi xa hơn 200km để tìm kiếm điều mới.
vinh so với hà nội như một người em họ hàng nhỏ. hà nội ồn ào, đông đúc còn vinh để lại khoảng lặng. so với hồ chí minh, vinh thiếu ánh sáng neon nhưng có nhiều cây xanh hơn. còn so với đà nẵng, vinh chưa kịp 'sống chậm' vì còn đang trải nghiệm sự phát triển.
khu phố cổ vinh có lịch sử lên tới hàng trăm năm. nhưng dân trí đô thị còn thấp, nên hệ thống an ninh phụ thuộc vào tự nguyên. đây không phải là khu vực 'được bảo vệ' mà là nơi ai cũng biết nhau tên tuổi.
thời tiết ở vinh thường nóng ẩm. mưa ròng rã cũng không ngăn người ta phải đi làm. nhưng khi trời tới hạn, ánh nắng chiếu vào mái ngói dột khiến cả thành phố trông như đang chờ đoạn kết.
trong suốt 3 tháng tôi ở vinh, không ngày nào trôi qua mà tôi không thấy ai đó mang theo chiếc vali nhỏ khi ra sân bay. họ bảo họ đến thăm nhưng kỹ niệm của tôi cho thấy họ đang tìm cách chạy xa. có phải vinh đang trở thành điểm thoát hiểm của thành phố điện lực?
nhiều người bảo vinh an toàn vì ít xảy ra vụ án. nhưng thực tế là hệ thống kinh doanh chưa mạnh, nên người ta ít có cơ hội gây ra chuyện. tôi nghe một cảnh sự từng nói: 'chúng ta không cần phải bảo vệ nếu họ chẳng có gì để cưỡng đoạt'.
những người thường xuyên di chuyển giữa các tỉnh miền núi phản ánh rằng: 'vinh không khác gì một điểm dừng chân trên con đường'. họ xem nơi đây như khu vực trung gian giữa cuộc sống thành thị và nông thôn.
vị trí của vinh nằm gần ranh giới với laos và camboja. khí hậu nhiệt đới gió mùa. hạ nhiệt đới tới, mưa tràn vụn vặt khiến phố cổ ngập nặng hơn. mùa đông lạnh vì gió bấc từ cao nguyên mang theo cảm giác se lạnh.
người ta thường tưởng tượng vinh là thành phố vắng vẻ. nhưng tôi thấy họ thích kiếm gây sốt với những buổi hòa nhạc đường phố vào cuối tuần. đó là cách họ vẫn tìm lại được niềm vui.
You might also be interested in:
- PUMA Dasher Lite SlipTech Unisex Sportschoenen - PUMA Navy-Feather Gray (EAN: 4069161654954): De Voordeel van de PUMA Dasher Lite SlipTech Unisex Sportschoenen
- Simson Solutie Lijm - bandenplak voor fietsband - 10 ml - 020541 (EAN: 8711646205408)
- Verbatim Lithiumbatterij Knoopcel CR2450 - 3V - 4x (EAN: 0023942495352): Waarom ik deze batterijen probeerde
- JACK & JONES - JJEPAULOS POLO SS Heren Poloshirt (EAN: 5713738372039)
- Rabat Wrapped in Wet Wool & Old Celluloid Dreams